Sunday, September 7, 2008

Những Nàng " Les Gỉa"

Có những nàng làm "ô môi" chỉ vì vật chất hay theo mốt. "Les" là cách gọi tắt của từ lesbian, chỉ những người đồng tính nữ. Hiện nay, không ít những cô gái bình thường tự đưa chân vào "thế giới thứ ba" đó và không thể trở lại cuộc đời của chính mình.

Trong "thế giới cùng dấu"

Để tìm hiểu thêm hiện tượng đồng tính giả của phái nữ, người viết nhờ Thủy Tiên, 27 tuổi, nhà ở Kinh Dương Vương, quận 6, TP HCM người vừa "làm" lesbian được ba tháng.

21h ngày 5/7, theo chân Thủy Tiên đến một quán bar trên đường Phạm Ngọc Thạch, quận 1, TP HCM. Ở chiếc bàn trong góc, năm cô gái trẻ ăn mặc rất mốt, áo ngực hiệu lấp ló sau lớp áo mỏng, đang thi xem ai uống hết ly rượu nhanh nhất. Họ nhìn thấy khách mới vào dè chừng. Nhưng sau khi Tiên giới thiệu: "Bạn mình, mới bị thằng bồ đá và phá thai xong. Nó đang chán trai", lập tức các cô đổi thái độ: "Bỏ nó đi, chơi với tụi này vừa vui, vừa mốt nữa".

Như để chứng minh cho lời nói của mình, hai cô trong đám lập tức ôm lấy nhau, họ hôn và bẹo mông, ra chiều rất thân mật. Tiên cho biết, trong đám chỉ có Minh Trang và Thu Đào là mắc bệnh đồng tính luyến ái. Ba cô còn lại chỉ a dua theo phong trào.

0h30, tại một nhà hàng nằm trên địa bàn quận 3, TP HCM có buổi chiêu đãi "ôm" của một nàng lesbian già. Không kém cạnh gì các anh, các nàng cũng "khám điền thổ", lè nhè nói lời yêu đương trong cơn say rượu và thuốc.

"Ê, thằng đó đẹp trai quá... ", Thủy Trúc, 23 tuổi, cô gái mới nhập bọn buột miệng khi trên màn hình tivi xuất hiện một chàng trai. Lập tức, cô nhận được nhiều ánh mắt cảnh cáo. Khi người viết chưa hết sững sờ thì một làn hơi nóng phả vào sau gáy: "Em có cái lưng đẹp quá", sau đó là nụ hôn "cái chóc" vào cổ và một bàn tay vuốt dọc sống lưng. Cố trấn tĩnh, người viết mượn cớ đi toilet rồi rút êm trong khi Tiên đang đắm đuối với một cô nàng chẳng kém cảnh mùi mẫn giữa Tiên và người bạn trai trước đây.

Làm lesbian mới "sành điệu"

Điều đáng sợ là những cô gái như Tiên hiện nay không hiếm. Xu hướng làm "ômôi", đặc biệt là "ômôi" giả đang là một trong những vấn đề khiến nhiều bậc phụ huynh lo lắng.

Phần lớn những cô gái ấy được sinh ra với giới tính bình thường, thậm chí có người từng kết hôn, sinh con. Chỉ vì muốn chứng tỏ sự sành điệu của mình và cả nguyên nhân tâm lý, họ đã thử và tuột không phanh theo giới tính thứ ba.

Tóc tai, quần áo như đàn ông, nói giọng ồm ồm, là hình ảnh của các lesbian trong suy nghĩ nhiều người. Thế nhưng, sự thật trong thế giới thứ ba đa dạng hơn nhiều. Qua lời Tiên mới biết lesbian thật hay giả đều chia làm hai trường phải: kín và lộ. Các les giả lại chuộng kín hơn.

Những người dạng kín thường có bề ngoài chẳng khác gì các cô gái bình thường. Thậm chí, họ còn thích chưng diện, son phấn. Dạng lộ lại thường cố biến mình thành con trai. Họ thường dùng vải quấn, ép ngực, cắt tóc tém sát, ăn mặc như phái nam. Nhiều cô còn đi sửa xương hàm, tiêm hormone cho ra dáng đàn ông.

Điểm chung của họ là thích mặc quần nhiều túi, mang dép sandals và thường dùng đại từ "ông, tôi" khi xưng hô. Rất nhiều nàng "les" giả vẫn duy trì quan hệ tay ba giữa chàng người yêu là đàn ông thật 100% và tình nhân: một nàng "les" nữ.

Những lý do của nàng "ô môi" giả

Tại Việt Nam, xu hướng đồng tính nữ theo nhóm từ thập niên 90 và ngày càng bùng phát. Không chỉ ở giới trẻ, đồng tính nữ còn lan sang cả giới trung niên, trí thức, ca sĩ, người mẫu.

Con đường dẫn họ làm "les" cũng có nhiều ngả khác nhau, nhưng đa phần là ăn theo phong trào. Minh Tuyết 26 tuổi, tiếp viên hàng không, nhà ở Đồng Nai, lao vào thế giới "les" giả sau khi bị kích thích: "Lần đầu thấy hả em? Nhìn tướng tá em ngon thế mà cũng quê ra phết".

Chỉ nửa tháng nhập hội, Tuyết đã tay trong tay với Mỹ Hằng, 32 tuổi, trưởng phòng một công ty đa quốc gia, nhà ở đường Điện Biên Phủ, quận 3, TP HCM.

Lúc đầu, "tình yêu" của họ chỉ ở mức ôm eo, bẹo má. Tuyết cố chịu đựng cho ra dáng dân sành điệu. Điều đáng sợ nhất là trong cảm giác ghê tởm, Tuyết thấy mình bị kích thích. Một ngày đầu năm 2006, nhận thấy "con mồi" có dấu hiệu "sổng chuồng", Hằng đã "giúp đỡ" Tuyết bằng rượu và những bộ phim cấp ba hạng nặng. Không làm chủ được mình, Tuyết đã quan hệ với Mỹ Hằng. Sáng hôm sau, thấy mình nằm trong tay một người phụ nữ, Tuyết nôn thốc nôn tháo. Thế nhưng, cảm giác của đêm thác loạn không buông tha Tuyết. Cô muốn thử lại. Tuyết đã chủ động liên lạc với Mỹ Hằng.

Một số cô nàng đánh đổi giới tính bởi hai chữ "vật chất", vì dân đồng tính nổi tiếng là "chi đẹp". Ngọc Quý, 21 tuổi, sinh viên Đại học Mở bán công TP HCM cũng có một mối tình như thế. Ban đầu, khi bị "chàng", một nữ doanh nhân ngành sắt thép ở quận Thủ Đức, đặt "lời đề nghị khiếm nhã", Quý mắng chửi và tát tai. Khi "chàng" theo đuổi kiên trì với những món hàng đắt tiền và cuộc chơi thâu đêm, Quý "gục". Nhờ "chàng", Quý có một căn nhà và hiểu được "giá trị" của mình trong thế giới lesbian. Vì thế, khi họ chia tay, Quý cặp ngay với một nàng khác.

Không chỉ thế, cơn lốc "ômôi" giả cuốn phăng cả những người phụ nữ đã và đang có chồng con. Đánh vào tâm lý cô đơn khi bị chồng bỏ bê và cả những khao khát không được thỏa mãn của một số phụ nữ, các nàng "ômôi" tấn công. Khi hận đàn ông, họ lại càng dễ bị lung lạc ý chí và rơi vào bẫy của dân "ômôi" chính hiệu.

Hậu quả nằm ngoài hai chữ "được - mất"

Không công khai và dữ dội như thế giới của đồng tính nam, dân "les" hoạt động âm thầm nhưng sức lan tỏa mạnh mẽ và đáng sợ. Chỉ nghe thấy Quý than: "Sao bây giờ tao không có cảm giác với đàn ông..." đủ thấy sự khôn lường khi sa chân vào giới lesbian. Nhiều phụ nữ vẫn cho rằng, việc mình tòm tem một chút ở "thế giới cùng dấu" chỉ là phút dạo chơi, kiềm chế được.

"Ai qua tay tớ rồi thì đừng hòng thoát khỏi. Khi đó thì chồng con cũng cóc cần", một "ômôi" là nghệ sĩ nổi tiếng đã phát biểu như thế với bạn bè. Cô ta nói cũng chẳng sai. Tình nhân của "chàng" toàn là những phụ nữ xinh đẹp, có gia đình hạnh phúc và giàu có. Vậy mà chỉ một thời gian qua lại với cô ta, họ trở mặt với chồng con, dù bị xã hội lên án.

Dân lesbian chi rất "dữ" nhưng ghen cũng rất ghê. Giống như Tuyết, khi muốn làm con gái thật, cô đã phải gánh vết sẹo ở má phải từ ca axit của bạn tình.

Việc một người đàn ông hay một phụ nữ đi tìm cuộc sống đúng với giới tính của mình không có gì sai.

(theo tiếp thị gia đình)

Đọc bài viết này thật bực mình. Trước hết là sự thiếu hiểu biết của tác giả thông qua cách dùng từ ''Mắc Bệnh Đồng Tính Luyến Aí'', lại còn ''Qua lời Tiên mới biết lesbian thật hay giả đều chia làm hai trường phải: kín và lộ. Các les giả lại chuộng kín hơn. Những người dạng kín thường có bề ngoài chẳng khác gì các cô gái bình thường. Thậm chí, họ còn thích chưng diện, son phấn. Dạng lộ lại thường cố biến mình thành con trai. Họ thường dùng vải quấn, ép ngực, cắt tóc tém sát, ăn mặc như phái nam. Nhiều cô còn đi sửa xương hàm, tiêm hormone cho ra dáng đàn ông'' ---> vớ vẩn. Sau đó là giọng viết mỉa mai, kì thị; thái độ phân biệt đối với giới les. Cách họ viết như kiểu les đã lợi dụng và lôi kéo những cô gái nhẹ dạ cả tin vào thế giới không bình thường của họ.

Thật buồn cho báo chí Việtnam, đáng lẽ ra họ nên tìm hiểu về những con người họ đang chuẩn bị viết bài thay vì dựa trên những hiểu biết ít ỏi và cảm giác chủ quan của họ. What is stupid here is họ tìm đến những cô les giả nhưng lại viết và lên án les thật (what the hell???). Thay vì lên án một bộ phận những cô gái nhàn rỗi đi tìm cảm giác với người cùng giới như là mốt thời trang, là biểu hiện của sự sành điệu, người viết lên án giới les, cho rằng họ là người lôi kéo những cô gái nhẹ dạ mềm yếu kia. Thật là buồn cười và hết sức vớ vẩn vì chẳng ai có thể bắt những cô gái này có mối quan hệ với les nếu họ không muốn, sự thực thì chính họ tìm đến lesbians, chính les mới là những người thiệt thòi khi tình cảm của họ bị đem ra đùa giỡn. Bài viết này tóm lại là so bad... đọc chỉ thấy bực mình, its nonsense and all garbage.

Nhân tiện cũng xin nói thêm tình cảm của những người đồng tính là tự nhiên, họ có tình cảm cho người đồng giới cũng tự nhiên như những người dị tính có tình cảm cho người khác giới. Nếu straight people không thể hiểu được điều đơn giản đó thì họ better keep their nose out of this. Họ nghĩ họ là ai mà có quyền tell us who we are supposed to love. We just cant help who we have feelings for. còn các cánh nhà báo không biết , không hiểu hết thì đừng có mà viết bậy.xã hội khắt khe ...mấy người đã không giúp được gì thì thôi còn ở đó mà thêm dầu vào lữa, dậm mắm thêm muối nữa...

Vẫn những lối mòn suy nghĩ, vẫn những ích kỷ hẹp hòi, vẫn những con người thiếu tình thuơng đồng loại. Tất cả những cái đó đều do ảnh hưởng từ giáo dục mà nên. Nghe các cụ dạy con cháu nhà mình nhé, ghét ai như muốn xúc đất đổ đi, rồi ghét ai mà mong cho kẻ đó bị trời tru đất diệt ... những từ ngữ dạy cho con người ta sự thù hận chứ ko phải dạy người ta lòng bác ái.

Ngay từ nhỏ, tất cả mọi người đều được dạy dỗ cho có những suy nghĩ vậy rồi thì sao tránh khỏi mấy cái bài báo thế này. Muốn trách thì trách nền giáo dục chưa kịp hoàn thiện mới đúng :Big Grin:

Người viết bài báo đó mang sẵn tâm trạng ghê tởm, kì thị người đồng tính rồi thì cách họ nhìn về người đồng tính đâu còn khách quan nữa. Có những cử chỉ được coi là bình thường với người khác, nhưng qua con mắt của họ rồi nó cũng có thể trở nên chướng tai gai mắt rồi khi viết họ thêm bớt vào cho thỏa cái sự thù ghét của họ. Chẳng biết bài viết có mấy phần là sự thật.


Trở lại chuyện les phong trào, nhìn từ góc độ khác tôi nghĩ, người ta đã ác cảm với người đồng tính rồi thì những gì liên quan đến người đồng tính họ cũng ác cảm theo. Vô hình chung những người hiểu biết, dũng cảm, có lòng bao dung, vượt qua những lối suy nghĩ cũ, vượt qua những rào cản mà người đời dựng nên, để lại gần hơn với người đồng tính, tìm được tiếng nói chung với đồng loại của mình thì lại bị những kẻ kì thị gắn cho những cái nhãn hiệu khó nghe, như les phong trào rồi thì les giả, rồi thì vì tiền, rồi thì đủ những lý do tầm bậy tầm bạ mà người ta lấy ra từ cuộc sống của người dị tính gắn vào họ...

Mục đích của bài báo này ngoài ý chống đối người đồng tính, người ta còn muốn cô lập, ngăn chặn xu hướng ngày càng có nhiều người dị tính hiểu và cảm thông với người đồng tính hơn.

Là les, sống cuộc sống theo đúng giới tính của mình thì không có gì là sai cả. NHưng , chỉ có điều những người giả danh làm Les đã không hiểu được nỗi khổ đau và dằn vặt mà những người là Les thật phải gánh chịu từ miệng tiếng xã hội. Họ chỉ nghĩ cho mình, cho bản thân họ, cho rằng thế là sành điệu là hợp mốt. Nhưng thật ra, những việc họ làm chỉ là nhưng việc giả hiệu, làm người đời vốn đã không thiện cảm với "những gì khác mình" mà còn cảm thấy điều đó là dị hợm.

Em thấy tức giận và đau lòng vì thấy người ta làm méo mó hình ảnh của những người vốn là đã khổ đau lắm rồi.chính vì thế mà tôi chả bao giờ ưa mấy đứa les giả .tôi căm ghét bọn đó.nếu mà để cho tôi biết bạn bè hay bất cứ ai , dù là honey là les giả thì ngay tứt khắt tôi cũng sẽ tẩy chay .Đơn giản vì tôi không cách nào để cho bản thân mình chấp nhận việc này.

Phát pháo đầu cho lời giải bài toán đồng tính

Phát pháo đầu cho lời giải bài toán đồng tính

Lê Anh Tuấn - học sinh lớp 11 Trường THPT Nguyễn Hiền: “Em từng thấy hai học sinh nữ hôn nhau. Em muốn chúng em được giáo dục về giới tính thứ ba”

TTO - Lần đầu tiên, một hội thảo về xu hướng đồng tính trong trường trung học đã được khoa Tâm lý - giáo dục, ĐH Sư phạm TP.HCM tổ chức vào sáng nay 10-10.

Các bác sĩ, chuyên viên tư vấn tâm lý, ban giám hiệu một số trường THPT tại TP.HCM, đại diện Phòng Giáo dục và cả học sinh đã ngồi lại với nhau để cùng thẳng thắn "chạm ngõ" vấn đề rất nhạy cảm này.

“Cô ơi, con yêu bạn cùng giới!”

Có mặt tại hội thảo, cô giáo Võ Thị Ngọc Minh - giáo viên môn Giáo dục công dân - Trường THPT Hùng Vương, Q.5, TP.HCM bồi hồi kể lại câu chuyện về một cậu học trò cũ đặc biệt.

Sau giờ giảng bài Tình yêu với những kiến thức “được mặc định” như tình yêu đôi lứa chỉ có ở hai người khác giới, cô nhận được lá thư dài của một cậu học trò tâm sự rằng đã yêu một bạn nam khối trên. Em cũng biết rằng đó là thứ tình cảm đang bị nhiều người cho là bệnh hoạn, nhưng với em, nó là tình yêu.

Bất ngờ, sốc vì nghĩ rằng chuyện đồng tính… không có trong trường học! Cô Ngọc Minh tìm ngay dịp thuận lợi để trò chuyện thân mật với học trò này. Lúc này, cô mới chú ý nhận thấy cậu học trò thường ngày trông “rất con trai”, nhưng khi nói đến chuyện tình cảm thì… bẽn lẽn vô cùng. “Ba mẹ em bận rộn làm ăn. Em ấy không có người chia sẻ. Tôi thấy thương em vô cùng nhưng cũng chỉ biết khuyên em bình tĩnh suy xét” - cô Minh chia sẻ.

Đến hội thảo trong trang phục học trò, Lê Anh Tuấn (học sinh lớp 11 Trường THPT Nguyễn Hiền, TP.HCM) hồn nhiên kể: “Có lần, tình cờ em thấy hai bạn gái hôn nhau trong phòng học. Em run, hai bạn ấy cũng run và năn nỉ em đừng méc thầy cô. Em không biết gì về đồng tính và mong muốn được có người hướng dẫn. Hiện nay, mỗi năm chúng em chỉ được giáo dục giới tính… có mấy tiếng đồng hồ. Vậy là ít lắm!”.

Ngoài những phát biểu chính thức trong hội thảo, êkíp chuẩn bị còn thực hiện những cuộc phỏng vấn nhanh học sinh một số trường. Có em tự nhận mình đồng tính rồi bật khóc nức nở. Có em thổn thức: “Chúng em chỉ mong một nửa thầy cô hiểu chúng em. Nhưng khi hiểu rồi thì không biết thầy cô hiểu đến đâu và liệu bằng mặt nhưng có bằng lòng?”.

Toàn cảnh buổi hội thảo

Không cần chữa, chỉ cần…

Song hành cùng những câu chuyện rất thực tế và sinh động trong hội thảo là 25 tham luận của các bác sĩ, chuyên viên tư vấn tâm lý… xoay quanh các vấn đề: cơ sở khoa học của hiện tượng đồng tính, thực trạng đồng tính luyến ái trong môi trường học đường, các biện pháp giáo dục và công tác tham vấn cho học sinh có biểu hiện đồng tính vị thành niên.

ThS.BS Nguyễn Quốc Chinh - phó giám đốc Trung tâm Chăm sóc sức khỏe sinh sản TP.HCM - cho biết: “Tỉ lệ đồng tính luyến ái trên thế giới ước tính từ 1-5%, nếu tính theo tỉ lệ này thì VN có 80.000 người đồng tính. Và khuynh hướng giới tính chỉ có thể thật sự được xác định rõ ràng, chắc chắn từ tuổi 21 trở đi. Vì vậy việc xác định đồng tính thật hay giả phải hết sức thận trọng”.

Bác sĩ Chinh cũng gợi ý việc nếu học sinh có biểu hiện đồng tính thì nên giúp đỡ các em như những người tin cậy, gần gũi từ từ tiếp cận vấn đề để các em đỡ bị sốc.

Bác sĩ Trần Duy Tâm gợi mở: “Với những ca tư vấn về biểu hiện đồng tính, chúng tôi giữ thái độ lắng nghe, chia sẻ là chủ yếu”.

Bác sĩ Phan Hồng Anh đề xuất giải pháp: “Phải cố gắng xóa bỏ dứt khoát mọi kỳ thị đồng tính trong cộng đồng. Các giáo viên nên có kiến thức vững để kiềm chế cảm xúc khi gặp vấn đề này trong học sinh... Và giáo dục giới tính nhất thiết phải bắt đầu từ gia đình”.

TS tâm lý Huỳnh Văn Sơn khép lại hội thảo với những thông điệp được đồng thuận: đồng tính không là bệnh, không lây lan. Vì vậy, không cần phải chữa mà cần nâng đỡ người đồng tính sống tốt hơn. Người tư vấn những học sinh có biểu hiện đồng tính cần có kiến thức và vững về kỹ thuật. Các nhà tư vấn, giáo viên, phụ huynh cần phát hiện sớm những học sinh có biểu hiện đồng tính để kịp hỗ trợ. Học sinh có biểu hiện đồng tính cần được chấp nhận một cách công khai hoặc ngầm định, giới truyền thông không nên nhìn nhận và phán xét vấn đề này dưới góc độ đạo đức…

Phát pháo đầu tiên cho lời giải bài toán đồng tính đã được bắn. Liệu phát pháo đầu này sẽ nhận được đồng vọng mạnh mẽ từ cộng đồng?

Nữ công nhân yêu đồng giới

Nữ công nhân yêu đồng giới

Cuộc sống xa nhà cô quạnh quá, đứa bị người yêu bỏ rơi, đứa thì xanh rêu vì chưa từng biết đến mùi vị đàn ông, hết giờ làm việc chẳng biết đi đâu, làm gì. 6 đứa con gái ở chung một phòng chật, tắm chung, ngủ chung, rồi chuyện xảy ra lúc nào không biết...", Nhung thì thầm kể về lý do cô và Nga có tình cảm luyến ái với nhau.





Hình mang tính minh họa.


Hai nữ công nhân đang sống trong một căn phòng chưa đầy 10 m2 trên đường Tân Kỳ - Tân Quý (quận Tân Phú, TP HCM). Một người vai "chồng", người kia là "vợ", sinh hoạt như gia đình. Sau giờ làm việc, "chồng" lo sửa lại mái nhà bị dột, "vợ"dưới bếp, quét dọn nhà cửa.

Nga làm tại một công ty may trên đường Âu Cơ, còn Nhung làm trong một xí nghiệp sản xuất bánh tại đường Lũy Bán Bích (cùng quận Tân Phú). Sau khi phát sinh tình cảm luyến ái, không chịu được lời dị nghị của bạn bè, hai người dọn ra ngoài thuê nhà riêng.

Tin đồn rỉ tai nhau giữa những người đồng hương, bay về quê. Mẹ Nga chết ngất. Ông bố tuyên bố từ con. Đường về quê phút chốc bị bịt kín. Bế tắc, Nga và Nhung lao vào vòng tay nhau, đắm đuối như bất cứ đôi nam nữ nào gặp trắc trở trong tình trường.

Ngược lại với vẻ rụt rè nữ tính của Nhung, Nga có ngôn ngữ, cử chỉ "lai lai" đàn ông. Ngồi trước mặt người lạ nhưng Nga không e dè thể hiện những hành động tình tứ với "bạn tình". Liếc xéo "vợ", Nga cười cười: "Cô ấy dễ thương, nhõng nhẽo như trẻ con ấy, bắt chồng chiều dữ lắm...".

Nói đến chuyện quan hệ đồng giới, nhiều công nhân nữ thuê nhà trọ trên đường Bà Hom (phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân, TP HCM) chưa quên một vụ đánh ghen tại đây. Chị Dung, quê Vĩnh Long, lên thành phố làm công nhân đã gần 10 năm nay. Chị cùng 5 công nhân nữ khác thuê nhà trọ sống chung. Được nửa năm thì có một cặp "tách tốp", quyến luyến nhau.
Lình xình nửa năm nữa bỗng nhiên một người trong cặp đó quay sang... liếc mắt đưa tình với chị Dung. Bao năm lên thành phố không có được người yêu, tự nhiên có người chăm lo, chiều chuộng từ việc giặt đồ đến chăm sóc lúc ốm đau, chị Dung thấy trái tim mình rung động. "Tình cảm" lâu ngày dồn nén nên "bùng". "Cuộc tình tay ba" vỡ lở. Chị Dung bị đánh một trận tơi bời, tóc tai quần áo te tua.

Sau lần ấy, bố mẹ bắt Dung về để gả chồng tại quê. Đám cưới cũng diễn ra rình rang, thế nhưng chỉ 3 tháng sau Dung đưa đơn ly dị. "Bấy lâu nay sống đời cùng giới, khi lấy chồng thiệt rồi em không thể cùng anh làm chuyện chăn gối được. Buồn, chia tay cho đỡ khổ cả hai", Dung khóc với bạn bè thân.
Từ ngày chia tay chồng, chị không còn mặn mà gì tới việc lập gia đình nữa. Giờ Dung vẫn làm công nhân, đã 39 tuổi, nhưng vẫn sống một mình.

Theo Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, cả nước có hơn 1 triệu lao động làm việc trong các khu công nghiệp. Tại TP HCM, Đồng Nai, Bình Dương, Hà Nội, Hải Phòng, Hải Dương có tới 70% công nhân là người ngoại tỉnh. Nhóm lao động di cư chủ yếu làm việc trong các doanh nghiệp may mặc và da giầy, vì vậy trên 80% là lao động nữ. Hầu hết số công nhân này đều đi thuê nhà với giá điện, nước sinh hoạt cao

Nam tưởng nữ, nữ tưởng nam

Nam tưởng nữ, nữ tưởng nam
9/01/2008 08:45:00 PM

TT - Chính phủ vừa ban hành nghị định 88 cho phép chuyển đổi giới tính ở những trường hợp có lệch lạc giới tính. Xin trình bày rõ thêm xác định giới tính là một trạng thái tâm sinh lý, phản ánh cảm nhận bên trong của một người cho mình là nam hay nữ.

Ở đa số người, cảm nhận đó bắt đầu từ hai hay ba tuổi và thường tương ứng với sự cảm nhận về giới tính sinh học. Sự xác định giới tính phát triển trên một số yếu tố: sự thừa nhận của bố mẹ và xã hội, trên cơ sở đó trẻ cảm nhận, phản ứng với chính các bộ phận sinh dục của mình. Từ đó đưa tới hành vi thể hiện ra bên ngoài là vai trò của giới tính, đứa trẻ thể hiện mình là con trai hay con gái.

Rối loạn xác định giới tính bao gồm các thôi thúc, ham muốn dai dẳng ở một người nào đó muốn thể hiện vai trò giới tính khác với giới tính sinh học đã được xác định của mình.

Có rất ít báo cáo về tỉ lệ mắc rối loạn xác định giới tính. Tỉ lệ mắc khác nhau ở các lứa tuổi: tuổi thơ, tuổi mới lớn và tuổi lớn. Trong số người xin chuyển đổi giới tính cứ 30 nam mới có một nữ.

Có hai nhóm nguyên nhân gây rối loạn xác định giới tính gồm yếu tố sinh học (rối loạn hormon và giao thoa giới) và yếu tố tâm lý xã hội. Xác định người nào đó có rối loạn hormon hay không là một việc rất khó cần phải khám xét kỹ. Còn giao thoa giới là một số hội chứng trong đó người bệnh có rối loạn gen giới tính X, Y dẫn tới một số cấu trúc giải phẫu hoặc sinh lý của cả hai giới hay giới khác, các bệnh này rất ít gặp.

Yếu tố tâm lý được coi là nguyên nhân phổ biến của rối loạn xác định giới tính, nhiều trường hợp do tập nhiễm đua đòi, bắt chước theo băng nhóm và bè bạn.

Vắng cha mẹ, trẻ khép kín

Chất lượng của mối quan hệ mẹ con những năm đầu đời có giá trị rất lớn trong việc xác định giới tính của trẻ. Trong những năm này bà mẹ thường khêu gợi sự nhận biết và kiêu hãnh giới tính của đứa trẻ, đứa bé sẽ biết giá trị của con trai hay con gái; còn nếu bà mẹ làm giảm giá trị của trẻ, căm ghét trẻ sẽ gây cho trẻ các vấn đề về việc xác định giới tính.

Có một số đứa trẻ lại nhận được những lời khuyên nhủ, định hướng rằng nó sẽ giá trị hơn nếu đóng vai trò của đứa trẻ khác giới. Đứa trẻ bị bỏ rơi hay bị lạm dụng tình dục hoặc thể xác, có thể hành xử theo giới tính mà nó tin tưởng. Khó khăn xác định giới tính có thể xảy ra đối với đứa trẻ mất mẹ, sự trống vắng kéo dài, sự trầm cảm có thể làm đứa trẻ hành xử đồng hóa với bà mẹ, người mẹ đã bị thế chỗ.

Vai trò của ông bố trong thời gian đầu đời cũng vô cùng quan trọng, sự hiện diện của người cha sẽ giúp trẻ phân định cá tính tốt hơn.

Vắng bóng người cha hay người mẹ có thể làm đứa trẻ xử sự khép kín, bối rối trong cách thể hiện vai trò giới tính. Với con gái, người bố thường là hình ảnh người đàn ông yêu thương trong tương lai, ngược lại người mẹ cũng như thế đối với đứa con trai.

Gái tiểu đứng, trai chơi búp bê

Đối với các trường hợp do nguyên nhân tâm lý xã hội, không có ranh giới rõ ràng giữa trẻ em bình thường và trẻ bị rối loạn xác định giới tính.

Trẻ gái bị rối loạn thường có bạn là con trai và thích thú với các trò chơi, các môn thể thao của con trai, chúng không thích đồ chơi, trò chơi của con gái như: búp bê, chơi trò mẹ con. Chúng không đi tiểu ngồi mà đứng và rặn mạnh để nước tiểu thành dòng như con trai. Chúng mong muốn có dương vật mà không thích cặp vú bị to ra hoặc có kinh nguyệt khi đến tuổi dậy thì. Một số lẩn trốn không đi học vì sợ mặc đồ con gái, xếp hàng với con gái.

Con trai bị rối loạn luôn bận tâm tới các hoạt động của con gái. Chúng thích mặc quần áo của con gái, tham gia các trò chơi của con gái, cùng các bạn gái như: búp bê, chơi nấu ăn, làm mẹ. Điệu bộ và hành vi của chúng y hệt con gái, luôn bị bạn bè trêu ghẹo. Chúng luôn nghĩ rằng lớn lên sẽ là con gái, đàn bà như chị hay mẹ chúng nên ghét dương vật và các tinh hoàn của mình. Một số trẻ lẩn trốn không đi học vì sợ bị trêu ghẹo và sợ phải mặc đồ con trai.

"Lẽ ra tôi là..."

Với trẻ vị thành niên và ở người lớn, triệu chứng và dấu hiệu tương tự giống nhau. Người bị rối loạn xác định giới tính là người luôn cảm nghĩ và thể hiện mình là thành viên của giới khác với giới mà mình đã được phân định tự nhiên. Họ tin rằng mình sinh ra lầm giới tính, ví dụ: "Tôi nghĩ mình bị đặt nhầm vào cơ thể của một đàn ông, lẽ ra tôi phải là con gái".

Con trai rối loạn xác định giới tính thường dùng estrogen để vú to ra, xương bé lại có dáng như con gái, để tóc dài. Và có thể tìm tới phẫu thuật cắt tinh hoàn, dương vật để tạo ra âm vật. Con gái thì ép ngực hoặc cắt bỏ vú, cắt bỏ tử cung và tạo âm vật thành dương vật. Chúng thường sử dụng testosterone để tăng thể tích cơ bắp, khàn giọng, mọc râu để thành con trai thật sự.

Ở cả hai giới số người rối loạn xác định giới tính trở thành đồng tính luyến ái rất cao 50-80%. Người rối loạn xác định giới tính thường bị hạn chế chức năng xã hội và nghề nghiệp. Trầm cảm, lo âu, sợ xã hội... cũng thường thấy vì họ luôn thiếu tự tin, kém hi vọng.

Điều trị phức tạp

Điều trị rối loạn xác định giới tính là công việc rất phức tạp và ít hiệu quả khi mục tiêu của nó là đảo nghịch sự rối loạn. Đại đa số bệnh nhân có tư tưởng kiên định và không chấp nhận sự thay đổi. Nếu có biểu hiện trầm cảm, lo âu thì điều trị triệu chứng và tâm lý liệu pháp là hình thức tốt. Làm cân bằng tâm lý đổi giới là vấn đề khó khăn, phải làm rất chuyên cần, kiên nhẫn. Chúng tôi thỉnh thoảng gặp một số trường hợp gia đình hoặc bản thân đến đề nghị tư vấn hoặc điều trị rối loạn xác định giới tính và ám ảnh khác giới. Nhưng thường quá trình trị liệu chỉ diễn ra 1- 2 lần rồi bệnh nhân không trở lại.

Hiện nay chỉ một số nước luật pháp cho phép phẫu thuật chuyển đổi giới tính nhưng với các điều kiện rất chặt chẽ.

Về điều trị giao thoa giới tính là những trường hợp có khuyết tật thật sự nên có thể Nhà nước ta cho phép chuyển đổi.

BS LƯƠNG HỮU THÔNG (Thầy thuốc nhân dân)

(Dantri)
(www.traimientay.com)

Lạm phát sách về đồng tính

Lạm phát sách về đồng tính
Thứ hai , 25 / 8 / 2008, 18: 8 (GMT+7)

(SGGP 12G).- Gần đây, loại sách viết về các trường hợp đồng tính luyến ái nam hay nữ ra đời hàng loạt. Ở đây chỉ xin nhắc đến những cái tên khá nổi tiếng như: Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử (Trang Hạ), Song song (Vũ Đình Giang), 1981 (Nguyễn Quỳnh Trang), Lạc giới (Thủy Anna)… tuy nhiên, những nhà văn trên chỉ đến với đề tài đồng tính như sự thay đổi mang tính thử nghiệm.

Tràn ngập sách về đồng tính

Một loạt tựa sách đồng tính trên thị trường hiện nay

Nhấn sâu vào thế giới này qua các trang viết có thể nhắc đến cái nhà văn Bùi Anh Tấn. Tác phẩm Một thế giới không có đàn bà của anh đã đoạt giải A cuộc vận động viết tiểu thuyết và ký đề tài “Vì an ninh tổ quốc và bình yên cuộc sống“ do Bộ Công an và Hội Nhà văn VN tổ chức.

Tác phẩm này lập tức gây xôn xao dư luận, nhưng thời điểm đó, đồng tính vẫn còn bị coi là một đề tài “cấm kỵ” nên tác giả Bùi Anh Tấn đành dừng lại. Phải hơn 5 năm sau, anh mới trở lại đề tài này với tác phẩm Les - Vòng tay không đàn ông. Sau đó, Bùi Anh Tấn liên tục tung ra hàng loạt tác phẩm khác cùng đề tài như Không và Sắc, Phương pháp của A.C.Kinsey.

Gần đây nhất anh giới thiệu tập truyện ngắn Cô đơn với hàng loạt truyện về đề tài đồng tính như: Cô đơn, Tình trai, Bướm đêm, Bụi đường… Các nhà kinh doanh sách trong nước cũng nhanh nhạy chọn dịch sách về đề tài đồng tính của các nhà văn nước ngoài, mới đây nhất là tác phẩm Người tình Spounik của nhà văn Nhật Haruki Murakami - người không mấy xa lạ với độc giả VN qua các tác phẩm đầy chất nhân sinh như Rừng Na Uy, Biên niên ký chim văn dây cót…

Và đỉnh cao hiện tại của những tác phẩm đồng tính là Bóng, tự truyện của một người đồng tính nam. Điểm khác biệt của Bóng so với các tác phẩm viết về đồng tính trước đó là tính chân thật. Tác giả Bóng là Nguyễn Văn Dũng, sáng lập viên CLB Thông xanh - nhóm tự lực của người đồng tính (nhà báo Hoàng Nguyên và Đoan Trang chấp bút). Tới đây, thị trường sách dự kiến sẽ có thêm một tự truyện cùng đề tài của Phạm Thanh Trung, người mới 13 tuổi đã bị lạm dụng tình dục đồng tính.

Thế giới thứ ba hay chiêu của nhà làm sách?

Trả lời câu hỏi về lý do xuất bản những tập sách đề tài đồng tính, nhiều tác giả cho rằng xã hội chưa có cái nhìn đúng đắn với người đồng tính. Thực tế cũng đã cho thấy người đồng tính dù là nam hay nữ luôn phải chịu một áp lực của xã hội. Họ hoặc phải giấu giếm hoặc phản ứng ngược bằng những hành động thái quá, dị hợm.

Thế nhưng, dù có lý do tích cực thì việc xuất hiện tràn lan sách về đề tài đồng tính như hiện nay thì không hẳn vậy. Không chỉ văn học, các lĩnh vực khác như điện ảnh, sân khấu cũng tràn ngập tác phẩm về đồng tính. Nhiều bạn đọc đặt câu hỏi, phải chăng người đồng tính đang có điều gì bất thường trong xã hội khiến văn hóa nghệ thuật phải xúm lại chia sẻ !? Lý giải hiện tượng này chỉ có một nguyên do: Mục đích kinh doanh của nhà làm sách.

Giống như sự kiện Rừng Na Uy, các nhà làm sách thấy được cơ hội kinh doanh nên vội vã tung ra hết tác phẩm này đến tác phẩm khác liên quan đến sự bế tắc của lớp trẻ trong cuộc sống hiện đại và lối giải thoát qua tình dục. Hết tác phẩm của các nhà văn Nhật đến Trung Quốc, sau đó cả các nhà văn VN cũng tham gia. Trong khi, bối cảnh văn hóa, xã hội, phát triển của VN và các nước không giống nhau, sự biến chuyển tâm lý của thanh niên cũng khác nhau. Kết quả, những tác phẩm dù hay nhưng lại xa cách về văn hóa chỉ dẫn đến sự thưởng thức lệch lạc theo kiểu tò mò.

Hiện tượng sách đồng tính cũng đang đi vào con đường như thế, thay vì tạo nên tâm lý chia sẻ, hiểu thêm của cộng đồng; việc tràn lan các tác phẩm văn học, điện ảnh, sân khấu về đồng tính đang gây tác dụng ngược, nhằm thỏa mãn sự tò mò của một bộ phận công chúng trước những người bị bệnh về tâm lý hơn là chia sẻ, cảm thông. Thậm chí, do chạy theo kinh doanh bất chấp hiệu quả văn hóa xã hội, đã xuất hiện cả những cuốn sách bôi nhọ, giễu cợt người đồng tính.

TÂN TƯỜNG

(Theo SGGP )