Friday, December 30, 2011

Chuyện đời của chàng đồng tính


Chuyện đời của chàng đồng tính' khiến cộng đồng xúc động

Tâm sự của Thanh Vinh (một người thuộc giới tính thứ 3) về quãng đời đầy nước mắt đã qua làm rung động hàng triệu trái tim. Trên các diễn đàn mạng, nhiều người chia sẻ sự cảm thông sâu sắc với anh.
Chuyện đời của một người đồng tính

Lâm Thanh Vinh không ngại thừa nhận mình là người đồng tính khi kể về bi kịch cuộc đời bị người thân hắt hủi, ngược đãi; bạn bè giễu cợt vì cái tính "giống con gái".
Quá phẫn uất, Vinh từng hai lần tìm đến cái chết nhưng không thành. Cuối cùng anh đành đến nương nhờ cửa Phật với tâm niệm "kiếp này đã bỏ rồi đành chờ sự giải thoát ở kiếp sau". Tuy nhiên vì nguyên lý phái Nam Tông Phật giáo không chấp nhận người "ái nam ái nữ" nên anh lại phải rời xa chốn tu hành để tiếp tục cuộc sống đời thường. Anh cũng tham gia nghĩa vụ quân sự, nhưng rồi lại phải rời quân ngũ sớm cũng vì lý do sức khỏe.
Trải qua hàng loạt biến cố thăng trầm, đến nay Vinh đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn, anh công khai thân phận và sống thật với giới tính của mình. Rời xa vòng tay của cha mẹ, Vinh dọn ra ở trọ và tự kiếm việc làm để sống tự lập hơn.
Hiện làm tiếp cận viên kiêm kế toán hành chính cho một tổ chức cộng đồng,hàng ngày Vinh đi tiếp cận truyền thông dự phòng HIV cho những người đồng tính nam hoặc nam hành nghề mại dâm trên địa bàn TP HCM. Anh bảo, trong công việc phúc lợi xã hội này, lúc nào cũng tâm niệm cuộc đời mình sinh ra đã bất hạnh nên phải góp một phần sức cho cộng đồng và những người đồng cảnh ngộ.
Thanh Vinh. Ảnh: TT.
Sau những biến cố cuộc đời, Thanh Vinh đã mạnh dạn công khai thân phận và sống thật với giới tính của mình và dấn thân vào những hoạt động phúc lợi xã hội. Ảnh: TT.
Câu chuyện của Vinh khiến cộng đồng mạng liên tưởng đến hình ảnh Ricky Martin,chàng ca sĩ điển trai đã công khai sự thật mà anh khổ sở che giấu suốt nhiều năm qua. "Tôi là người đồng tính. Tôi tự hào nói rằng tôi là một chàng gay tốt phước. Tôi hạnh phúc được sống chính là mình", Ricky viết trên website cá nhân.
Hiện Ricky sống với hai đứa con trai song sinh mà anh có được nhờ dịch vụ mang thai hộ. Nam ca sĩ nổi tiếng cho biết, anh rất tự hào về hai bé Valentino và Matteo và có thể tự tay chăm sóc các con mà không cần đến vú nuôi.
Qua câu chuyện tự kể về cuộc đời mình, Thanh Vinh phần nào đã giúp mọi người hiểu hơn về cảnh ngộ và nỗi lòng của những người thuộc giới tính thứ ba như anh. Nhiều độc giả cũng gửi thư đến VnExpress.net bày tỏ thái độ cảm thông sâu sắc với những khổ ải mà anh và những người chung cảnh ngộ như thế đang phải chịu đựng.
"Nói thật mình trước đây cũng không có cái nhìn thiện cảm với những người thuộc thế giới thứ 3, nhưng khi đã làm mẹ và đọc được bài viết về bạn, mình đã có cái nhìn khác. Mình rất cảm kích nghị lực của bạn. Bạn là người tốt, có ích cho xã hội, tốt hơn những người bình thường khác. Bạn hãy tin rằng cuộc đời này vẫn còn đẹp lắm. Hãy luôn sống tốt bạn nhé!", Trần Lý Thân Thương viết cho Thanh Vinh.
Độc giả nick name Galang thì gửi lời chúc mừng đến Vinh vì đã anh đã dám mạnh dạn tìm lại được lý tưởng sống cho mình. Galang viết: "Không ai có thể hiểu hết tâm sự và nỗi đau của người đồng tính. Bây giờ bạn đã tìm được cuộc sống riêng cho mình và cảm thấy hạnh phúc, tôi thật tâm chúc mừng bạn".
Trong bức thư này, Galang cũng bày tỏ lo lắng cho những người thuộc thế giới thứ ba nhưng đang chịu cảnh hắt hủi như Vinh ngày trước: "Còn có rất nhiều người vừa mới bắt đầu cuộc sống trước đây của bạn. Rồi họ sẽ ra sao? Họ có tìm được lối thoát và đến với cuộc sống của chính bản thân mình không? Hay là cuộc đời họ sẽ mãi dằn vặt với sự đau khổ đến cuối đời? Thật khó để vùng dậy và sống thật với bản thân mình. Có cách nào để giúp những người đồng tính hòa nhập bản thân vào cộng đồng với những ánh mắt và trái tim đồng cảm?".
Trên một trang diễn đàn mạng khác, nick name Phan Thao kể về chuyện của mình với một người bạn đồng tính. Mặc dù hồi còn nhỏ chơi với nhau rất vô tư, song càng lớn Thao càng có cái nhìn khắt khe hơn về người bạn ấy. Mặc dù đến giờ vẫn thấy "ghê ghê" khi thấy hai người cùng phái ôm hôn nhau, nhưng Thao cho biết "cũng chuẩn bị sẵn tâm lý để 10-20 năm có nghe con bảo 'con đồng tính mẹ ạ' thì cũng đành chấp nhận thôi".
Quan tâm đến chủ đề này, độc giả Kelvin Tran cho biết, hiện giờ mong mỏi của bạn là xã hội có cái nhìn rộng mở hơn với những người có hoàn cảnh như anh Vinh để họ được hạnh phúc. "Những người thuộc giới tính thứ ba vẫn còn phải sống ẩn mình, không dám công khai, nhiều người sau này phải lấy vợ lấy chồng chỉ vì gia đình mà không có hạnh phúc. Mong rằng xã hội sẽ không còn định kiến với họ".
Một người mẹ có con thuộc giới tính thứ 3 sau khi đọc tâm sự của Vinh cũng gửi thư về VnExpress.net bày tỏ, từ nhỏ con gái bà đã thể hiện tính cách thiên hẳn về phái mạnh. Ban đầu người mẹ này cũng khó chịu và có chút thất vọng vì không có một cô con gái nữ tính, điệu đà như bạn bè đồng trang lứa.
Đến một ngày đầu năm mới, trong khi không khí đầm ấm, hạnh phúc, phấn khởi đang tràn ngập, bà đã đón nhận tâm sự rất thật đầu tiên từ cô con gái. Bà đã bất chấp mọi điều tiếng từ trong gia đình đến ngoài xã hội để thừa nhận giới tính thật của con mình. "Cuộc sống của con là của con, con được quyền sống theo cách của mình", bà tâm niệm.
Người mẹ cho biết, hiện bà rất hài lòng về con mình. Cô gái ấy giờ sống hoàn toàn tự lập và đã có những bước đầu thành công khi làm chủ một công ty về quảng cáo - in ấn.
"Điều cô cảm nhận hạnh phúc nhiều hơn là bạn ấy cũng rất quan tâm đến mọi người và hẳn nhiên chung quanh bạn ấy cũng có rất nhiều mối quan hệ tốt đẹp, lành mạnh. Cô tin con sẽ ngày càng vững tin và tự tôn bản thân mình hơn nữa. Cộng đồng chưa có khái niệm đúng về giới tính thứ ba nhưng rồi cuộc sống của ta là của ta, con hãy vui lên, con trai nhé. Cô yêu thương con!", người mẹ gửi lời đến Thanh Vinh sau bài viết.
Tuy nhiên trên thực tế không phải ai ở vào trường hợp như Thanh Vinh cũng dám can đảm bộc lộ giới tính thật của mình. Như tâm sự của một độc giả ở địa chỉ email langtutinh....@yahoo.com: viết: "Chào Vinh, mình cũng giống bạn nhưng mình luôn che giấu như tội lỗi, dằn vặt đau khổ. Mình cũng muốn đi đến một nơi nào đó thật xa không ai biết mình nhưng không biết đi đâu...".
Thi Trân

_________________________________________________________________________________

Cú sốc khi biết con đồng tính

Ảnh minh họa:
Ảnh minh họa: Abcnews.go.com.

"'Thôi, em cứ coi như con mình bị ung thư, hay bệnh nan y nào đó, đừng khổ sở quá thế', chồng tôi an ủi khi thấy tôi khóc ròng mấy ngày và đòi chết khi con thừa nhận là gay", câu chuyện nghẹn ngào của người mẹ khiến cả khán phòng lặng đi.
Chuyện đời của một người đồng tínhNgười đồng tính và bi kịch bị gia đình chối bỏ

Câu chuyện ấy được chị Hoa Minh kể lại trong hội thảo tư vấn cho những người đồng tính, lưõng tính, chuyển giới và gia đình họ, tổ chức cuối tuần qua tại Hà Nội.
Là người làm về giáo dục, ngay khi con trai học mẫu giáo, chị Hoa Minh (quận 7, TP HCM) đã mơ hồ thấy con có gì đó là lạ so với bạn đồng lứa, vì tính tình dịu dàng, thường dành tình cảm nhiều hơn cho các bạn nam... Nhưng khi đó, chị vẫn nghĩ rồi con sẽ dần thay đổi khi lớn lên.
“Con càng lớn, tôi càng cảm nhận rõ ràng hơn cái sự ‘lạ’ đó, nhưng lại tự trách do mình cho cháu uống nhiều sữa đậu nành khiến con ‘nữ tính’. Tôi cố gắng cho cháu ăn các thức tăng nam tính, uốn nắn cách dạy dỗ với hy vọng con sẽ lại trở thành chàng trai bình thường”, chị Minh kể lại.
Khi con học lớp 11, chị phải đối mặt với sự thật, và dù đã có sự chuẩn bị trước, chị vẫn choáng váng, thấy mọi thứ như sụp đổ dưới chân. “Nó là con trai đầu lòng của vợ chồng tôi, cũng là đứa cháu đầu của dòng họ. Bao nhiêu kỳ vọng dồn vào con, thì cũng bấy nhiêu thất vọng, mất mát, đớn đau”, chị nghẹn ngào nói.
  
 
Chị mất ăn mất ngủ bao ngày đêm, phản ứng quyết liệt với con, khóc lóc, dọa chết, bắt con phải thay đổi... Nhưng sau đó, khi thấy chồng kiên quyết bắt con đến tuổi trưởng thành là phải lấy vợ, sinh con như những người đàn ông khác, chị lại hốt hoảng, sợ như vậy tàn nhẫn quá, sẽ khiến con phải sống cả đời giả tạo, bất hạnh, và một gia đình nhỏ khác cũng đau khổ theo.
Và từ đó, chị bắt đầu tìm đọc các tài liệu về gay, về đồng tính. Chị tìm hiểu về con qua bạn bè cháu.
“12 năm liền cháu đều là học sinh giỏi, luôn hăng hái tham gia các phong trào tại trường, nhưng vì khác biệt trong cách cư xử giới tính, cháu bị một số thầy giáo ghét, rồi hay phạt vô cớ... Càng nghĩ tôi càng thấy mình thật thiếu sót khi để con một mình chống chọi trong những ngày tháng khó khăn ấy. Cháu vốn rất tình cảm, hay thủ thỉ với mẹ, nhưng từ khi thấy tôi phản ứng dữ dội, cháu co mình lại, sợ hãi, phòng thủ. Nhìn con lầm lũi, xa cách, tôi càng xót xa", người mẹ nghẹn lời.
Việc chị dám “ra mặt” tham dự một hội thảo tư vấn cho gia đình người đồng tính... lần này cũng là một cơ hội để hiểu con hơn và cho con thấy mẹ đã đứng về phía con. Chị cũng chỉ mong mọi người đều hiểu và cùng thương yêu những người như con chị để "bọn nhỏ" không phải sống cả đời trong kỳ thị, bất hạnh.
Cũng có mặt trong buổi hội thảo, câu chuyện chia sẻ về cậu con đồng tính của chị Loan, quận Bình Thạnh, TPHCM khiến không ít người rơi nước mắt. Là người mẹ, trải qua những đau đớn, hụt hẫng ban đầu khi phát hiện con "không bình thường", chị càng thấy thương con hơn bao giờ hết và dành sự chăm sóc, động viên cho cháu. Thế nhưng, chị không biết phải làm sao để vượt qua sự phản đối dữ dội của gia đình, họ hàng, cũng như sự kỳ thị họ dành cho con trai mình.
"Nhiều người nói với tôi 'Mày có con mà không biết giữ, để nó sinh 'biến thái' như vậy. Họ bảo tôi phải làm thật quyết liệt, cho cháu về quê, ra nước ngoài hay bán nhà chuyển đi chỗ khác vì 'thay đổi môi trường may ra nó mới khỏi 'bệnh'. Tôi không biết phải làm sao để mọi người có thể hiểu và chấp nhận con tôi như những gì nó có", chị Loan bày tỏ.
Cuối cùng, chị đã phải chuyển nhà, không vì hy vọng đến nơi mới con sẽ không đồng tính nữa, mà chỉ đơn giản, để tránh xa những ánh nhìn xoi mói, những câu nói tàn nhẫn hướng về phía con... từ người thân. Chị cũng tham gia các diễn đàn dành cho người thân của người đồng tính, hy vọng có thêm kiến thức, giúp con có thể sống một cuộc đời bình yên, tốt đẹp.
Theo các chuyên gia đến từ các tổ chức xã hội và tâm lý, thì cả hai cậu con đồng tính của hai người mẹ trên đều là những trường hợp may mắn hiếm hoi, khi cuối cùng cũng nhận được sự chia sẻ, đồng hành từ người thân của mình.
Một nghiên cứu gần đây của Viện nghiên cứu kinh tế, xã hội và môi trường tại 4 tỉnh thành là Hà Nội, TP HCM, Long An và Nam Định cho thấy có tới hơn một nửa số người được hỏi cho rằng đồng tính là một trào lưu xã hội và một con số tương tự nghĩ đây là một loại bệnh và có thể chữa khỏi.
Cứ 100 người đồng tính thì 15 người cho biết họ bị gia đình mắng mỏ, xúc phạm vì xu hướng tình dục "khác người". Nhiều phụ huynh còn đánh đập hoặc gửi con vào viện tâm thần, thậm chí xích, nhốt con, ép đi trị liệu tâm lý... với hy vọng chỉnh sửa sự "lệch lạc", dẫn tới những tổn thương nặng nề về sức khỏe thể chất, tinh thần và tình dục của con.
Chuyên gia tâm lý Đoàn Hương, Trung tâm tham vấn tâm lý Share (Hà Nội) cho biết, bà từng tiếp nhiều khách hàng là bố mẹ của những người đồng tính nhưng đa số họ chỉ tới với một nguyện vọng: nhờ chỉ cách chữa cho con trở thành "bình thường”.
"Có trường hợp, cả đại gia đình hàng chục người kéo nhau tới cũng chỉ với nhu cầu này. Cũng như nhiều phụ huynh khác, họ đặt cho tư vấn viên một câu hỏi 'chữa được hay không' và nếu được khẳng định 'không' họ sẽ ra về luôn, chẳng cần lắng nghe thêm bất cứ thông tin gì khác", bà Hương kể.
Bác sĩ Quách Thu Trang, Trung tâm Sáng kiến Sức khỏe và Dân số, cho biết, đơn vị mình cũng từng nhận được không ít lời kêu cứu, kiểu như: "Tôi sống tại TP HCM, hiện nay tôi rất đau khổ do mới phát hiện con gái 14 tuổi đang yêu một người bạn nữ quen trên mạng. Cả gia đình tôi đều sốc. Tôi đã cấm cháu và suốt 24 giờ cháu không ngủ được, chỉ viết nhật ký thôi. Tôi cảm thấy bất lực quá, chị cứu gia đình tôi với”...
Bà Trang cho biết, với những phụ huynh này, người làm tư vấn đều phải khẳng định với họ rằng, đồng tính luyến ái là một trong những xu hướng tình dục của con người, cùng với dị tính uyến ái và lưỡng tính luyến ái. Đó không phải là bệnh nên không thể và không cần chữa, đồng thời cũng chẳng có khả năng “lây lan” trong cộng đồng. Và câu trả lời này thường khiến nhiều người thất vọng.
Theo ông Lê Quang Bình, Viện trưởng Viện nghiên cứu xã hội, kinh tế và môi trường, bất cứ cha mẹ nào khi phát hiện con đồng tính, lưỡng tính hay chuyển giới đều có cảm xúc mạnh: thất vọng, lo sợ, mất mát... Đó là tâm lý thông thường và dễ thông cảm bởi cha mẹ nào cũng nghĩ con là dị tính, lớn lên, lập gia đình, có tương lai thành đạt. Trong khi định kiến xã hội vẫn gắn đồng tính với những điều xấu như HIV, mất hết tương lai... thì các phụ huynh của người đồng tính càng muốn níu kéo, lôi con lại...
Trong tình huống này, bố mẹ sẽ có hai lựa chọn: một là hiểu ra rằng đồng tính không phải là bệnh, đó chỉ là một xu hướng tự nhiên và những người là gay, lesbian, hay lưỡng tính, chuyển giới vẫn có thể thành công trong cuộc sống, từ đó thông cảm, chia sẻ, hỗ trợ con. Hai là, cho đồng tính là giả, có thể thay đổi, tiếp tục cấm đoán, tìm cách thay đổi con.
"Rõ ràng, không bố mẹ nào muốn mất con hay đẩy con vào ngõ cụt, bị tẩy chay, kỳ thị. Vậy thì, hãy chia sẻ, thông cảm, chấp nhận con, giúp con sống tốt, thành công và có ích. Đồng thời, phải trang bị kiến thức để hướng cho con có đời sống tình dục an toàn, sống hạnh phúc, lạc quan trong tình yêu thương của mọi người”, ông Bình nói.
Vương Linh

_________________________________________________________________________________

Chuyện đời của một người đồng tính

“Nếu con không nói ra mẹ vẫn biết con là pêđê. Tiếc rằng con không phải con gái, nếu không con sẽ rất đẹp”, câu nói của mẹ khiến Thanh Vinh (chàng trai thuộc thế giới thứ ba đang sống ở TP HCM) ám ảnh đến nay.
'Bố mẹ ơi, con là người đồng tính'Giới tính thứ ba đi làm từ thiện

Lâm Thanh Vinh kể, anh sinh ra trong một gia đình giáo viên hưu trí, cha là người gia trưởng và rất khó tính, mẹ hiền lành rất thương con nhưng lại là mẫu phụ nữ hết mực nghe lời chồng.
Thanh Vinh với quãng đời thăng trầm đã qua. Ảnh: N.H.
Khác hẳn những đứa con trai cùng trang lứa, ngay từ hồi nhỏ, Vinh đã bộc lộ tính cách yếu đuối giống con gái, giọng nói và cách đi đứng cũng nhẹ nhàng. Những khác biệt này trở thành nguyên nhân cho những trận đòn bất chợt mà Vinh phải hứng chịu từ người cha nghiêm khắc.
Anh bảo: “Mình đã quen với cách các cô chú đối xử với mình như vậy, quen dần với roi vọt và quen với nỗi cô độc trong gia đình". Bị người thân hắt hủi, ghẻ lạnh, đòn roi, mà Vinh cũng không biết mình đã làm gì sai trái. Vinh tự an ủi có lẽ do mình quá yếu đuối, cử chỉ đi đứng, giọng nói khe khẽ và cả những sở thích rất 'con gái' của mình khiến cho mọi người trong nhà cảm thấy chướng mắt.
"Những lúc như vậy, Vinh chỉ biết ngồi khóc một mình và lén nhìn mẹ như cố kiếm tìm một vòng tay che chở, dù biết rằng chắc chắn mẹ chỉ im lặng và ánh nhìn thương hại, vì mẹ luôn làm theo lời ba”.
Tưởng rằng sự giáo huấn nghiêm khắc và những trận đòi roi là nỗi khốn khổ duy nhất mà Vinh phải chịu, nhưng đến khi bước vào cấp 2, bi kịch cuộc đời anh mới thực sự bắt đầu.
“Từ khi học lớp 7 cho tới khi lên lớp 11, Vinh luôn bị các bạn trong lớp kỳ thị và lấy làm trò đùa. Mỗi khi ra chơi, các bạn thường xúm lại lột quần của Vinh ra xem rồi ném đi mất. Hậu quả là ngày nào đi học Vinh cũng trong tình trạng 'nhông nhông'", câu chuyện cuộc đời tiếp tục được kể.
Lúc đầu trò đùa ấy xuất phát từ sự tò mò của các bạn đồng trang lứa, nhưng về sau nó càng táo bạo và dai dẳng khiến cuộc sống Vinh càng thêm khổ sở. Anh phải chịu đựng sự tủi hổ ấy suốt 5 năm trời. Chưa bao giờ Vinh có cảm giác sợ đến trường như lúc đó, không thể báo với thầy cô, nhờ gia đình vào trường can thiệp lại càng không thể, Vinh trốn học. Ngày nào cậu cũng đi lang thang dọc theo con đường Lê Duẩn, chờ đến giờ tan học rồi mới dám đạp xe về nhà. Hậu quả cho những ngày tháng ấy là Vinh bị lưu ban lớp 11.
Tốt nghiệp lớp 12, cậu bé yếu đuối ngày nào đã thi đậu và theo học trường Đại học Mở Bán Công TP HCM. Nhưng chỉ được vài học kỳ, cuộc sống của Thành Vinh bắt đầu lâm vào bế tắc thực sự vì nỗi buồn phải tìm cách che giấu bản thân cùng với áp lực nhiều phía từ gia đình, học hành, kinh tế, vì phải một mình bươn chải mưu sinh...
Lúc Vinh tu ở chùa Viên Không (tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu). Ảnh do nhân vật cung cấp
Không tìm được lối thoát và không biết tỏ bày cùng ai, anh đâm nghĩ quẩn và tìm cách tự tử... Song hai lần Vinh quyên sinh thì đều được cứu sống. "Có lẽ ngay cả thần chết cũng không muốn nhận Vinh”, Thanh Vinh cười buồn nhớ lại.
Sau những thăng trầm ấy, Vinh quyết định gửi cuộc đời nơi cửa Phật với hy vọng có thể tìm được sự an lành "kiếp này đã bỏ rồi đành chờ sự giải thoát ở kiếp sau".
Năm 2001 anh vào tu ở chùa Viên Không (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) theo trường phái Nam Tông nguyên thủy (Theravada). Công việc hàng ngày chủ yếu là tụng kinh, đánh máy các bản thảo cho các sư chuẩn bị xuất bảnlo cơm nước và ngồi thiền khi đêm về.
"Đó là những ngày tháng Vinh cảm thấy vui vẻ và thanh thản nhất, nhưng rồi không thể tiếp tục đi theo con đường này nữa vì nguyên lý trường phái không nhận người ái nam ái nữ". Vinh tự rời xa cửa Phật và lại bắt đầu cuộc sống đời thường. Anh tham gia nghĩa vụ quân sự, sau đó rời quân ngũ sớm vì lý do sức khỏe.
Vinh (ngoài cùng bên trái) trong những ngày quân ngũ. Ảnh do nhân vật cung cấp
Vinh (giữa) trong những ngày quân ngũ. Ảnh do nhân vật cung cấp
Nhìn lại quãng thời gian đã qua, Vinh chia sẻ: “Nhờ những ngày tháng sống ở chùa, Vinh đã học được rất nhiều thứ và thấy quý trọng cuộc sống của mình hơn. Vinh thấy rằng khi cả gia đình và xã hội đều chối bỏ mình mà bản thân cũng không chấp nhận mình nữa thì điều đó thật tàn nhẫn".
"Không ai có quyền lựa chọn giới tính cho mình nhưng họ có quyền lựa chọn cuộc sống riêng cho họ. Ý nghĩ đó làm Vinh quyết định sống thật với con người mình, không che dấu bản thân nữa, sống vui vẻ và tham gia vào các hoạt động cộng đồng. Vừa làm thuê, vừa đi học, kinh tế có hơi eo hẹp nhưng chưa bao giờ Vinh cảm thấy hạnh phúc đến như vậy”.
Hiện là tiếp cận viên kiêm kế toán hành chính cho một tổ chức cộng đồng, mỗi ngày Vinh đi tiếp cận truyền thông dự phòng HIV cho những người nam có quan hệ tình dục với nam (MSM) và nam hành nghề mại dâm (MSW) trên địa bàn TP HCM. Anh bảo, trong công việc phúc lợi xã hội này, lúc nào anh cũng tâm niệm cuộc đời mình sinh ra đã bất hạnh nên phải góp một phần sức cho cộng đồng và những người đồng cảnh ngộ.
“Vinh muốn mọi người hiểu rằng đồng tính không xấu, người đồng tính cũng đáng được tôn trọng trong xã hội. Mọi người nên có cái nhìn công bằng và nhìn nhận đóng góp của những người đồng tính với gia đình và xã hội thay vì kỳ thị và xa lánh họ. Điều đó chỉ làm họ sống ẩn mình, không tiếp cận được với các chương trình phòng chống HIV/AIDS, từ đó làm gia tăng sự lây nhiễm HIV ở nhóm đồng giới”, Thanh Vinh bày tỏ.
Thi Tr
_________________________________________________________________________________

Mẹ ơi, con là người đồng tính

Sự thật con là người đồng tính, dù có chối bỏ, dù có không chấp nhận, nhưng con không thể thay đổi được. Con muốn lắm, có thể ở bên cạnh người con yêu, và con càng muốn ở bên cạnh mẹ, vì mẹ và người đó, chính là hạnh phúc của con. (Lâm)
>Chết đứng khi phát hiện chồng thuộc thế giới thứ ba

Từ: Lam
Đã gửi: 29 Tháng Mười Một 2011 5:35 CH

Thư gửi mẹ!
Mẹ à, suốt hai mươi mấy năm qua mẹ đã hy sinh vì con quá nhiều, con không có gì để đền đáp cho mẹ ngoại trừ việc con làm mọi thứ để mẹ vui lòng. Con đã cố gắng hết mình trong cuộc sống, công việc để con có thể trưởng thành hơn, và mẹ không còn phải lo lắng vì con nữa.
Mẹ yêu của con, con yêu mẹ nhiều lắm, nhưng con bây giờ đau khổ lắm mẹ có biết không. Con tự nhủ với lòng mình, con không thể, con không phải như vậy, nhưng con không làm được mẹ ạ. Con đã yêu, nhưng con không bao giờ dám nói ra cho mẹ biết, vì con sợ mẹ buồn, mẹ khóc, mẹ giận, mẹ bỏ rơi con, vì người con yêu cũng là một đứa con trai giống như con vậy.
Con đã nhiều lần sa vào rượu bia, thuốc kích thích, con muốn chết đi để không phải đối mặt với cuộc sống đau khổ này nữa, nhưng con không làm được, con không thể bỏ lại mẹ. Con xấu hổ khi nhìn thấy mẹ, con không có cam đảm đối diện với người con yêu.
Mẹ ơi, con rất muốn gạt bản thân mình để sống như một đứa con trai bình thường, quen một cô bạn gái, rồi lập gia đình, sinh những đứa con bé nhỏ, nuôi nấng, yêu thương chúng như mẹ từng làm cho con vậy, tất cả chỉ để mẹ được vui.
Con không dám nghĩ tới nếu một ngày nào đó mẹ biết được, mẹ sẽ như thế nào. Con đau khổ lắm, nhưng con yêu mẹ, thà con sống không hạnh phúc nhưng con vẫn không muốn mẹ buồn vì con. Suốt quãng đường mẹ nuôi con khôn lớn, mẹ đã chịu biết bao gian nan, đau khổ khi mẹ chung sống với một người không yêu thương mẹ, đó là ba của con.
Con không dám tin rằng mình có thể mang hạnh phúc đến cho gia đình con sau này, cũng có thể con sẽ giống như ba con, làm cho vợ, cho con phải sống một cuộc sống không có hạnh phúc, con không đủ can đảm để làm lại việc đó mẹ ạ, con không muốn như thế.
Sự thật con là người đồng tính, dù có chối bỏ, dù có không chấp nhận, nhưng con không thể thay đổi được. Con đã rất cố gắng thoát khỏi bản thân, nhưng con lại không làm được, mỗi lần con nghĩ đến thì con lại khóc, con bế tắc, con tuyệt vọng, con không còn lối thoát. Con muốn lắm, có thể ở bên cạnh người con yêu, và con càng muốn ở bên cạnh mẹ, vì mẹ và người đó, chính là hạnh phúc của con.
Con viết lá thư này, nhưng không dám đưa cho mẹ, con đã gửi cho báo chí, con gửi khắp nơi trong thành phố của mẹ con mình sinh sống, mong rằng mẹ đọc được và nhận ra con của mẹ. Tuy rằng con sợ mẹ sẽ biết, con sợ lắm, nhưng con muốn một lần được nói ra, dù mẹ không cho phép con, con cũng cam tâm vì đã một lần được nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, con là người đồng tính.
Ước nguyện của con là mẹ được sống vui vẻ, hạnh phúc. Nếu mẹ hiểu cho con, chấp nhận đứa con này, thì mẹ hãy nói với con rằng: mẹ muốn gặp bạn trai con. Có thể con sẽ chối là không có, vì con sợ phải đối mặt lắm mẹ ạ. Nhưng mẹ ơi, hãy giúp con có can đảm để sống thật với bản thân mình được không mẹ? Nếu mẹ không thể chấp nhận thì con sẽ làm tròn bổn phận của một đứa con, có thể con sẽ không lập gia đình vì con không muốn sẽ có thêm một người phụ nữ nữa phải đau khổ.
Cùng chủ đề:
Chết đứng khi phát hiện chồng thuộc thế giới thứ ba (28/11)
Thi thoảng tôi vẫn có cảm giác với người cùng giới (28/11)
Chị Lan đừng lấy con để níu kéo chồng (27/11)
Lan hãy giúp chồng thoát khỏi thế giới thứ ba (26/11)
Hối tiếc vì không thể giúp bạn trai thoát khỏi thế giới thứ ba (26/11)
Người đồng tính đáng thương hơn đáng trách (25/11)



No comments: