Thursday, December 29, 2011

Hạnh phúc nhất là được sống thật với bản thân mình


 Hạnh phúc nhất là được sống thật với bản thân mình

Posted by: LGBT Report    Tags:  ,    Posted date:  May 3, 2011  |  8 Comments



(LGBT.vn) Dưới sức ép từ gia đình, xã hội và định kiến, nhiều người LGBT chọn cách che giấu và không sống thật với bản thân. Nhưng cuộc sống luôn có ngoại lệ. Và chúng tôi gọi những người tạo ra ngoại lệ đó là “những người tiên phong”.
Dũng cảm tiên phong
Họ đã tiên phong trong việc dám đứng lên để giành lại những quyền mạ họ xứng đáng được hưởng. Mà quyền đầu tiên, tiên quyết phải có với mỗi cá thể trong xã hội là quyền được tồn tại, nhìn nhận và tôn trọng.
Bắt đầu từ hôm nay, ngày 02/05/2010, LGBT.vn khởi đăng loạt bài về những tấm gương tiên phong của những người LGBT như vậy.
Dưới đây là câu chuyện có thật về quá trình come-out của một thành viên diễn đàn thegioithu3.vn, bạn ngothienhy – người vừa đạt giải 3 cuộc thi Teen Posing năm 2011.
oOo
Tôi biết mình là gay từ năm 14 tuổi. Đơn giản vì khi ấy tôi… có bạn trai.
Có thể bạn cho rằng tôi ăn chơi đua đòi và yêu đương nhăng nhít sớm. Nhưng đó là mối tình đầu của tôi. Những rung cảm rất chân thành của một đứa học sinh năm cuối cấp.
Trong sáng, thánh thiện và không vụ lợi.
Năm 16 tuổi, gia đình tôi mất nhà. Căn nhà chúng tôi đang ở nằm trong khu vực giải toả để xây dựng khu đô thị mới Thủ Thiêm. Bố mẹ không đủ tiền mua nhà khác ở Saigon nên chúng tôi buộc phải về Bình Dương sinh sống.
Tôi không muốn về Bình Dương vì sợ ảnh hưởng đến việc học hành nên xin phép bố mẹ cho ở lại Saigon. Để trấn an gia đình, tôi bảo với họ rằng tôi có quen một người anh rất tốt. Chúng tôi đã kết nghĩa, và anh sẽ cưu mang, giúp đỡ cho tôi việc học khi tôi ở lại Saigon như một người “anh nuôi” vậy.
Tất nhiên, tôi và anh đã diễn tròn vai để bố mẹ tin và an tâm về điều đó.
17 tuổi, cái tuổi lẽ ra đầy ắp kỷ niệm đẹp của năm học cuối lớp 12 thì tôi có thêm một kỷ niệm buồn. Quan hệ của chúng tôi trục trặc. Chia tay thời cắp sách, tôi cũng chia tay mối tình đầu của mình.
Không thể ở nhà “anh nuôi” được nữa, tôi tức tưởi đạp xe về nhà bố mẹ đẻ ở dưới Bình Dương. Tôi đã phải đeo lên một cái mặt nạ vui vẻ và tươi cười khi trở về với những người thân yêu nhất của mình, để rồi đêm xuống mới dám lén lút khóc một mình.
Ngô Thiên Hy
Tôi gần như suy sụp và cảm giác chán chường mọi thứ, chẳng thiết cả ăn uống nữa.
Một bữa mẹ mang đồ ăn vào phòng cho tôi và bảo “Có chuyện gì mà con giấu mẹ phải không? Mẹ sanh con ra, mẹ hiểu…”
Và chẳng để mẹ phải nói nhiều hơn, tôi bưng mặt khóc, khóc thoải mái như chưa bao giờ được khóc. Tôi khóc cho bao nhiêu nhớ thương, tiếc nuối những chuỗi ngày êm đềm đầy ngọt ngào và thơ mộng. Tôi khóc cho cả cái hiện tại và tương lai xám xịt của mình.
Mẹ chẳng nói gì, chỉ ôm tôi vỗ về và rồi trong giây phút ấy, không làm chủ được cảm xúc, tôi đã ngước đôi mắt ầng ậc nước lên nói với mẹ rằng “người con đang ở chung là người yêu của con mẹ ạ…”
Rất nhanh sau đó tôi có cảm giác mình đã phạm phải một tội lỗi tầy đình khi cảm nhận được bàn tay mẹ buông thõng xuống, gần như trượt khỏi tay tôi.
Rồi mẹ khóc. Hai mẹ con cùng khóc. Mỗi người có một lý do khác nhau để khóc.
Mẹ không trách móc hay nói nặng nhẹ gì với tôi. Nhưng thà mẹ cứ mắng cứ chửi có khi tôi lại cảm thấy nhẹ lòng. Vì không chịu nổi không khí nặng nề trong nhà, tôi quyết định quay trở lại Saigon.
oOo
Vài ngày sau chị gái tôi gọi điện nói “mẹ bệnh, không ăn uống gì được hết, em về nhà ngay nhé”.
Tôi tất tả chạy về với mẹ. Tôi không nhớ chính xác đã nói những gì với mẹ. Chỉ nhớ là bằng tất cả những gì thương yêu nhất, tôi đã xin mẹ hiểu và thông cảm cho tôi. Và tôi hứa mình sẽ sống hạnh phúc để mẹ yên lòng.
Mọi việc rồi cũng qua.
Dần dần tôi tự an ủi mình rằng cha mẹ sinh con trời sinh tính. Tôi là gay – đó là sự thật không bao giờ và không có cách nào chối bỏ. Cũng như một gia đình chẳng may sinh ra đứa con dị tật thì đó là điều các bậc làm cha mẹ không bao giờ muốn, và chính bản thân đứa bé đó càng không bao giờ muốn bất hạnh lại giáng lên đầu mình như vậy.
Chẳng ai có lỗi trong vấn đề này hết.
Từ sau khi come-out với mẹ, tôi cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm đi nhiều. Tôi và mẹ đã có thể tâm sự và chia sẻ gần như mọi chuyện liên quan đến góc khuất trong tâm hồn mà tôi cố giấu bấy lâu nay.
Tôi quen ai, đi chơi đâu, mong muốn điều gì… đều kể và nghe lời khuyên của mẹ. Bạn trai sau này của mình tôi cũng dắt về nhà ra mắt mẹ. Nhiều khi hai đứa giận nhau, cũng mẹ là người đứng ra hoà giải. Tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc khi được gia đình chấp nhận.
Dù cho sự chấp nhận đấy không trọn vẹn với mọi thành viên.
Tôi biết ơn gia đình mình nhiều lắm
Tôi biết mẹ đã nói chuyện về giới tính của tôi cho ba biết. Ba chỉ lặng im không nói gì hết cả. Ba cũng chưa một lần đề cập hay hỏi han gần xa gì với tôi về chuyện ấy. Tôi cũng chẳng biết là ba có thực sự chấp nhận, hay còn đang nghi ngờ, mơ mơ tỏ tỏ? Hay ba không thể tin điều đó là sự thật và không muốn chấp nhận nó. Có thể ba cho rằng chúng tôi đang kể một câu chuyện tiếu lâm? Tôi không biết.
Chỉ có một sự thật mà tôi dám chắc, đó là ba vẫn thương tôi, không ruồng bỏ tôi. Ba vẫn gọi tôi là con trai của ba khi nhà có khách.
Mỗi khi có người đề cập đến chuyện yêu đương trai gái của tôi, ba mẹ lại đỡ lời “chuyện đó là của con cái, mình làm cha làm mẹ thì không nên ép. Nó sẽ tự quyết định khi nào yêu, và tự quyết định sẽ… yêu ai”.
Tôi biết ơn gia đình mình nhiều lắm. Nhờ có chỗ dựa vững chắc và thân thương ấy mà tôi đã vượt qua được kỳ thi tốt nghiệp lớp 12, rồi đậu tiếp vào khoa thanh nhạc của trường cao đẳng văn hoá nghệ thuật.
Học một thời gian tôi khám phá ra rằng mình đam mê bộ môn nhẩy hơn là hát. Tôi quyết định mình sẽ chuyển qua ngành múa.
Hiện giờ thì tôi đã là một vũ công thực thụ.
Tôi tự thấy mình là một người may mắn khi gia đình dễ dàng chấp nhận giới tính của mình. Nhìn ra xung quanh, tôi thấy bạn bè vẫn còn nhiều người chưa dám bộc lộ với gia đình.
Cuộc đời này ngắn lắm, chẳng ai biết trước được việc gì. Vậy nên khi ta còn tận hưởng cuộc sống thì điều hạnh phúc nhất là được sống thật với chính bản thân mình.
Xã hội đã dần cởi mở và chấp nhận, cũng như bước đầu có những ánh mắt thiện cảm với những người LGBT chúng ta. Dù cho, đôi khi cũng còn một số kì thị về gay, về les… Nhưng tôi nghĩ dù là gay hay không, giới tính và xu hướng tình dục của bạn không quan trọng bằng việc bạn làm được những gì có ích cho xã hội.
Nếu ta sống đàng hoàng và chứng minh cho mọi người thấy ta là người tốt, ta sống đẹp, thì dần dần những người xung quanh xã hội sẽ có cái nhìn thiện cảm với ta.
Tôi là một cá thể trong cộng đồng. Xã hội có thiện cảm với tôi thì tức là sẽ có cơ hội đến gần hơn với việc có cái nhìn thiện cảm với cả cộng đồng. Và khi ấy, tiếng nói của chúng ta sẽ được coi trọng nhiều hơn.
May mắn trở thành 1 trong 6 gương mặt đại diện cho thế hệ trẻ của diễn đàn thegioithu3.vn, tôi tự cảm thấy mình có trách nhiệm và nghĩa vụ góp tay chung sức cùng cộng đồng vì một hình ảnhLGBT đoàn kết, tích cực và sống đầy trách nhiệm.
Đó cũng là lời hứa của tôi.
Ngô Thiên Hy tên thật là Huỳnh Minh Thông, sinh ngày 08/07/1991. Thông là người tích cực trong các hoạt động xã hội và thiện nguyện của thegioithu3.vn cũng như cộng đồng LGBT nói chung. Công việc chính của Thông là vũ công cho nhóm múa.
 | Start Slideshow | 
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0001.jpg
  
 LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0001.jpg 
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0003.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0004.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0005.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0001.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0002.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0003.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0004.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0005.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0001.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0002.jpg
LGBT.vn-Ngo-Thien-Hy-0003.jpg
« Previous photo »Next photoPhoto 1 of 5

No comments: