“Hãy thương con mình theo cách tốt nhất dành cho chúng”
Posted by: LGBT Report Tags: chuồn chuồn, clip, gay, góc tối, hoàng lan anh, huỳnh ngọc hải, khoa loi nhoi,không thoại, người lao động, phim ngắn, quý hiên, tgt3, tiền phong, video, đăng khoa, đồng tính Posted date: November 29, 2011 | 4 Comments
(LGBT.vn) Đó là thông điệp mà đạo diễn Đăng Khoa muốn nhắn gửi qua bộ phim ngắn mang tên “Góc Tối” có thời lượng khoảng 7 phút là bài tập phim không thoại của lớp đạo diễn mà Đăng Khoa đang theo học.
Khoa nói cậu là gay (đồng tính nam) và muốn làm nhiều film về gay trong sự nghiệp đạo diễn của mình. Bộ phim này được Khoa viết kịch bản dựa trên một câu chuyện tình có thật của bản thân. Khoa cũng kiên luôn vai trò diễn viên và đạo diễn cho bộ phim.
Khoa không phải là diễn viên chuyên nghiệp nên “tự bản thân thấy mình diễn bị… đơ”!
Trong quá trình thực hiện bộ phim, êkip của Khoa không gặp gì khó khăn vì có “sự giúp đỡ của các bạn 8x 9x – những người có suy nghĩ tiến bộ và không cho rằng đồng tính là một cái gì đó không hay”. Nhóm bạn đã giúp Khoa quay phim, và cho mượn nhà làm bối cảnh.
Khoa nói cậu “muốn làm một cái gì đó để phụ huynh có thể xem và nhìn nhận lại cách họ đối xử với con cái khi biết con mình là gay. Hãy thương con mình theo cách tốt nhất dành cho chúng, đừng áp đặt và nghĩ rằng mình có thể kéo chúng ra khỏi giới tính của chúng bằng những biện pháp mà họ nghĩ là cách tốt nhất”.
Nhận xét về đề tài đồng tính hiện nay của điện ảnh Vietnam, Khoa nêu quan điểm “đa số vai gay trong phim Việt thường là bóng lộ, làm trò cười trong phim, nhiều khi gây phản cảm với cộng đồng khiến suy nghĩ của người xem càng lệch lạc hơn khi nghĩ về gay. Các nhà làm phim ko hiểu thấu đáo về thế giới gay như thế nào đã đưa lên, nhiều khi cố tình gây phản cảm hoặc chỉ thấy vài phần tử điển hình rồi lấy cái đó là minh chứng để đưa lên phim. Như vậy ko hề công bằng cho giới gay.
Gay còn nhiều cái để nói hơn là chỉ những hình ảnh lố lăng, cua trai, dụ trai, làm trai gọi… Họ cũng có một cuộc sống bình thường và đáng để được đưa lên phim như những người bình thường khác. các nhà làm phim nên tìm hiểu thật rõ hãy đưa lên phim, đừng nhìn nhận 1 cách chủ quan và phiến diện về giới gay”.
Dự định của Khoa trong thời gian sắp tới là thực hiện bộ phim kể về chính cuộc đời cậu với các mối tình đã trải qua. Cậu hy vọng có thể thay đổi cách suy nghĩ của nhiều người sau khi bộ phim đóng máy.
Khoa tên thật là Huỳnh Nguyễn Đăng Khoa, 20 tuổi, đang học đạo diễn năm nhất trường Sân Khấu Điện Ảnh tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tuy vậy, cậu đã và đang làm đạo diễn video ca nhạc cho nhiều ca sỹ có tiếng như Phan Đinh Tùng, Phùng Ngọc Huy, Phương Trinh, Lâm Vũ, Nguyễn Hoàng Nam…
Phim có sử dụng ca khúc “Góc tối” của nhạc sỹ Nguyễn Hải Phong
Lâm Đại Vương, sinh viên ĐH Bách Khoa (HCM): Tựa đề của clip là “Góc Tối” nhưng nội dung không thấy có gì liên quan tới góc tối cả. Mọi thứ đều sáng như ban ngày. Tình cảnh và cách nhân vật cư xử cũng không có gì gây bất ngờ. Có lẽ vì tôi cũng đã trải qua chuyện như thế này lâu rồi, và cũng đã xem nhiều phim nặng nề hơn thế. Tôi thấy mấy ông bố bà mẹ trong phim vẫn còn hiền lắm!
Nhà báo Phong Viet (Xzone): Đoạn cả hai nhân vật nam cùng hét lớn lên khiến cho mọi vật đều ngưng lại theo kiểu thời gian bị “đóng băng” khá ổn. Tuy nhiên nếu đạo diễn lúc dựng phim phối hợp được nhịp nhàng “từng tiếng hét” của nhân vật đi kèm với với sự “đông cứng” lần lượt của từng đồ vật, giọt nước hay con người… thì sẽ độc đáo hơn là làm cùng một lúc như vậy. Tiếc là sau phân đoạn “đóng băng” ấy thì chuyện phim đi vào lối mòn, không còn gì mới mẻ…
Đặt trường hợp là đạo diễn phim, tôi sẽ dùng gút thắt ngay thời điểm thời gian “đóng băng”, rồi review câu chuyện ấy lại từ đầu nhưng diễn tiến theo một cách khác. Nghĩa là tạo ra một câu chuyện mà ở đó hai nhân vật chính sẽ vượt qua được thử thách, tìm thấy được sự đồng cảm của gia đình cả hai bên để đi đến một hạnh phúc trọn vẹn… mà không phải là đoạn kết phim đang có- họ vẫn bất chấp tất cả mọi thứ để đến với nhau, kể cả sự kì thị và phản đối của gia đình…
Có một vài lỗi trong phim này có thể liệt kê: thứ nhất là phần đánh sáng trong phim ngắn này có vấn đề, rất nhiều lúc hoặc gương mặt nhân vật bị tối hay là bị chiếu sáng quá nhiều… Thứ hai là phim này bị lê thê khá nhiều đoạn, nếu ngắn gọn, súc tích hơn sẽ để lại nhiều ấn tượng hơn. Ngoài ra, không nhất thiết cho phần âm thanh- tiếng nói lạo xạo của nhân vật vào, chỉ cần âm nhạc đủ hay cộng với diễn tiến câu chuyện độc đáo thì thông điệp bộ phim đã thành công.
Thanh Hương, Công ty FPT: Xem phim này tôi cảm nhận được 2 bạn nhân vật chính rất yêu nhau nhưng vì hoàn cảnh mà phải kìm nén tình cảm. Rồi cũng đến lúc cảm xúc của họ vỡ òa. Họ chỉ muốn được như người bình thường, có một cuộc sống bình thường, được mọi người công nhận, trân trọng, lắng nghe. Hãy cho họ được bên nhau và là chính bản thân họ.
Còn về phía phụ huynh, tôi nghĩ bậc làm cha mẹ nuôi nấng con cái thành người sẽ rất đau khổ khi phải chấp nhận viễn cảnh này vì họ sẽ nghĩ rằng con cái họ khác với những gì tạo hóa ban tặng. Có thể họ cho rằng đó là đang làm khác đi với quy luật của trời đất từ ngàn xưa. Thực ra, tất cả mọi người sẽ chẳng hiểu nổi cảm xúc của người trong cuộc đâu.
Nhà báo Hoàng Lan Anh, báo Người Lao Động: Diễn xuất của 2 nam diễn viên chính trong phim rất tốt. Tôi đánh giá đây là một bộ phim có tính nhân bản nhưng còn trơn chu chưa góc cạnh.
Anh Huỳnh Ngọc Hải, Kinh doanh: Tốc độ phim quay chậm tạo cảm giác nặng nề, ngột ngạt. Tôi nghĩ họ đang muốn lột tả những suy nghĩ, cuộc sống nặng nề của những người trong cuộc trước dư luận, quan điểm sống một chiều của dư luận.
Nhưng tôi vẫn thắc mắc hướng giải quyết của bộ phim là gì? Phim chỉ đưa ra vấn đề, nhưng chưa đưa ra cách giải quyết vấn đề và kết thúc giống như “không lối thoát”. Tâm trạng người xem phim xong cảm giác nặng nề, phim có nút thắt nhưng ko có nút gỡ. Nếu là đạo diễn, tôi sẽ sửa kết thúc của phim.
Thay vì ngưng thời gian, tôi sẽ cho quay ngược thời gian, từ lúc lớn đến lúc trẻ về tới lúc mới sinh và lúc người mẹ đang mang thai. Như vậy sẽ gửi gắm được thông điệp rằng bản chất họ “bị” sinh ra, và “bị” như thế – đó không phải là lỗi của họ. Sau đó tôi sẽ vẫn dùng cái kết của phim, nhưng để cho linh hồn hai bạn đó gặp nhau ở một thế giới khác – nơi không có những định kiến, những phán quyết – nơi mà mọi người luôn đối xử tốt với nhau, có thể là nam với nữ, nam với nam hoặc nữ với nữ.
Nhà báo Quý Hiên, báo Tiền Phong: Đoạn cuối phim khiến tôi chảy nước mắt vì thương hai nhân vật chính. Nhưng tôi không thích đoạn đầu vì thấy hình ảnh không nên thơ. Tôi thấy diễn xuất của 2 bạn nam rất tốt.

No comments:
Post a Comment